Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Hồn thơ bất chợt

Thuở ấy

Thuở ấy ta như hai đứa trẻ Nô đùa, quấn quít mãi bên nhau Đưa tay khẻ ngắt nhành hoa dại Nghĩ là hoa cưới thuở mai sau! Thuở ấy em nào đâu biết yêu Say mê khúc hát, dệt nên diều Thả hồn thơ trãi vào mây gió Gửi khúc tương tư kẻ đợi chờ. Quách Văn Lượm

Chân quê

Một sáng hè tháng bảy Dạo bước xa thị thành Về vùng quê hẻo lánh Tên gọi xứ Tràm Chim Ruộng đất thì mênh mông Con người thưa thớt quá Một bên là ao cá Bên kia đồng lúa xanh Cánh cò trắng mong manh Trên trời cao gió lộng Khiến lòng tôi ảo mộng Chốn thanh bình là đây Quách Văn Lượm

Lá sa kê

Nắng chiều tà hé gọi Sa kê vàng lung linh Vô tình cơn gió thoảng Chiếc lá vội xa cành Anh vẫn còn đứng đó Đợi chiếc lá vàng rơi Anh nhặt từng chiếc lá Ép màu dành tặng em Em vô tình hờ hững Không đáp lại tình anh Lá vàng thêm héo úa Anh sầu riêng một mình Chiều nay lòng xao xuyến Trong dạ chợt bồi hồi Lá rơi đầy trên cát Đâu rồi người hôm nao Anh xa rời thành phố Lên đường vì non sông Em thẩn thờ nhặt lá Đợi anh về tặng anh Bướm ong dờn trước ngõ Hoa ngạt ngào khoe hương Cũng tàn theo năm tháng Em chỉ đợi anh về Một năm, rồi hai năm Không thấy anh trở lại Sầu dâng lên khóe mắt Anh đâu rồi anh ơi. Quách Văn Lượm